Sự Đối Lập

Cuộc sống vốn là chuỗi ngày mà mỗi con người tự hoàn thiện mình, bởi thế nhân gian có câu: “Nhơn Vô Thập Toàn”. Những chuỗi ngày ấy là cả một quá trình gạt bỏ đi từng cái xấu, từng cái chưa tốt và vun đắp, tô bồi thêm từng cái tốt, cái hay dù là rất nhỏ.

Đã là người ai lại không một hoặc vài lần phạm phải sai lầm, đáp lại sự sai lầm đó là những hành động và lời nói xuất phát từ sự thành tâm sám hối thì cớ gì ta cứ mãi đóng khung tri thức của mình, để rồi ta mãi nuôi lớn sự giận giữ trong tâm, tạo điều kiện cho sự ÍCH KỈ trở nên mạnh mẽ. Nếu hiểu đơn giản hơn, thì đó chỉ là một sự BẤT NHƯ Ý tồn tại trong tâm thức ta!

Nên nhớ, VỊ THA là phẩm chất mà chúng ta cần thực tập hằng ngày trong cuộc sống! Vì rằng: VỊ THA là chăm lo một cách vô tư đến người khác, vì người khác mà hy sinh lợi ích, hạnh phúc của cá nhân mình. Người có lòng vị tha là người biết nghĩ đến người khác, biết tha thứ cho những lỗi lầm của họ. Người vị tha luôn nhìn người khác bằng cái nhìn của lòng nhân từ, tình thương yêu. Họ luôn đặt mình vào vị trí của đối phương để hiểu và cảm nhận những tình cảm vui buồn của người đó.
Cổ đức có dạy: “Tiên trách kỉ, hậu trách nhân” (tức là trước hãy trách mình, sau mới trách người khác). Người sống vị tha thường xét mình một cách nghiêm khắc và xét người khác một cách nhân ái, bao dung. Khắc khe với chính mình cũng là một trong những cách tiêu diệt lòng ích kỉ và xây dựng tính vị tha.

Bên kia chiến tuyến và đối lập với VỊ THA đó chính là ÍCH KỈ.

ÍCH KỈ là điều mỗi người chúng ta nên tìm cách dứt bỏ trong từng phút giây trôi qua của cuộc sống! Ích kỉ nghĩa là những hành động và lời nói chỉ vì lợi ích riêng của mình. Người ích kỉ chỉ biết nghĩ đến cảm nhận của cá nhân họ mà không hề quan tâm đến người khác đang nghĩ gì. Họ luôn đặt lợi ích của bản thân lên trên tất cả……Và lẽ đương nhiên, người có lòng ích kỉ sẽ không dễ tha thứ nếu ai đó làm tổn thương mình.

Không chỉ ảnh hưởng đến người xung quanh mà lòng ích kỉ còn làm hại chính người “nuôi dưỡng” nó. Nó giống như ngọn gió giữa sa mạc, Nóng và Khô. Nó làm khô héo mọi thứ, khô héo tâm hồn – Làm xấu khuôn mặt và khô héo luôn tình cảm mà người khác dành cho ta nữa!

Người có tính ích kỉ không phải họ đang sống mà đơn giản là chỉ tồn tại. Tồn tại chỉ thật sự được nâng lên thành sống khi nó được bao bọc bởi tình yêu thương và lòng nhân từ. Những người sống mang tâm ích kỉ liệu có được mọi người yêu mến, quý trọng!?

Tính ích kỉ là nguyên nhân của mọi sự tàn ác! Từ việc chỉ biết có bản thân, người ta dễ dàng lầm lạc bước vào con đường sai trái và tội lỗi. Lúc đó họ không còn biết gì đến mọi người xung quanh. Thế mới thấy, ích kỉ thật là đáng sợ biết bao!

Con người sinh ra là để sống – Để được yêu thương và hòa hợp với con người, với cộng đồng và xã hội! Trong cuộc sống, nếu mọi lỗi lầm đều được VỊ THA thì tất cả các mối quan hệ giữa người với người trên thế giới này sẽ đẹp biết bao. Thế giới an bình, chúng sanh an lạc, lòng người bao dung, niềm vui tràn ngập……Và dĩ nhiên, hạnh phúc không ở đâu xa mà bắt đầu khởi sanh ngay tại lúc này!

Vị tha là một phẩm chất không thể thiếu để thắt chặt sợi dây thân ái giữa mọi người, và ích kỉ là kẻ thù hùng mạnh nhất của lương tâm. Đây có thể được xem là một đức tính mà chúng ta nên tinh cần rèn luyện để trưởng dưỡng thân tâm!

Là người Đoàn viên GĐPT Việt Nam nói riêng, GĐPT Việt Nam trên thế giới nói chung. Anh chị em chúng ta đến với tổ chức trên tinh thần tự nguyện, là nơi không phân biệt nam nữ, già trẻ, lớn bé, sang hèn…Tất cả đều bình đẳng trước giáo lý của Đức Như Lai, chúng ta tu học và sinh hoạt được đặt trên nền tảng tương thân, tương ái, tương kính và hoà hợp lẫn nhau trong tinh thần bất vụ lợi.

Đến với tổ chức này, người Đoàn viên nguyện một lòng tiến tu nhằm thượng cầu Phật đạo hạ hóa chúng sanh, phục vụ Đạo pháp và Dân tộc, làm lợi lạc hết thẩy quần sanh. Nhiệm vụ của mỗi một chúng ta là làm thế nào xiểng dương cho bằng được Giáo Lý Hòa Bình của Chư Phật và Bồ Tát Thánh Chúng, xóa bỏ mọi phân biệt, hận thù và chia rẽ gây mất đoàn kết nội bộ……

Hiễn nhiên, trong khâu hành hoạt của mỗi cá nhân phục vụ cho tổ chức không sao tránh khỏi những sai lầm và thiếu xót, có thể gây nên những điều bất như ý và nhầm lẫn tai hại. Là một người Htr tiến tu, luôn biết cầu huệ trí cho mình và người, cần thể hiện rõ tinh thần hòa hợp và thanh tịnh, luôn luôn lắng nghe để thấu hiểu và tôn trọng sự thật. Là người luôn mở rộng tâm từ vô lượng với tấm lòng bao dung đầy vị tha, ý chí một lòng tinh tấn, hòa hợp, đoàn kết và yêu thương là những chất liệu vững chãi để xây dựng tổ chức ngày một hưng thịnh. Điều này mong lắm thay!

Nguyên Linh

Bài khác nên xem

Ký Sự: Vào Rừng – Đức Quảng

ducquang

Tỉa nhánh cây khô

phuocthanh

Nhớ về Anh Nguyên Y – Lương Hoàng Chuẩn

datthinh