Thơ: Nghe mưa nhớ Mẹ

NGHE MƯA NHỚ MẸ

Trơi mưa nên dạ con buồn

Vì trong con đã xa nguồn từ lâu

Cuộc đời bãi biển nương dâu

Đời em xa mẹ biết đâu mà tìm

Mưa sầu rớt giọt vào tim

Thương đôi cánh nhỏ thân chim xa rừng

Mưa buồn hay lệ rưng rưng

Ôi hình bóng mẹ chưa từng xa con

Đi qua muôn dặm lối mòn

Nghe lời của mẹ vẫn còn bên tai

Trên đời đâu có còn ai

Bằng tình thương mẹ nắng mai sương chiều

Cho con cả một trời yêu

Ngồi đây nhớ mẹ chin chiều mưa rơi.

Quảng Hoa_Phan Thị Hồng Liên.

 

 

Bài khác nên xem

Đại tháp Sanchi, đỉnh cao của nghệ thuật Phật giáo Ấn Độ

phuocthanh

Dư Âm Không Dứt Ca Lăng Tần Già

ducquang

Chị Tôi

phuocthanh