Nỗi lòng của mẹ

que huong 3Lòng mẹ bao giờ cũng bao la như đại dương, như biển rộng phủ xuống đời con, như cây cao bong cả, như mặt trời mặt trăng, chỉ có phát ban ra, chẳng bao giờ cầu đáp trả, tình mẹ vô giá từ thuở hồng hoang.

Mẹ nắm đây hình cong chữ S không phải chỉ năm ngàn năm mà còn hơn nhiều lần thế nửa. Mẹ để lại cho con chiếc áo dài phỏng theo hình dáng mẹ để các con nhận diện nhau mà sống cho trọn tình nghĩa đồng bào.

Đạo lý con người là tiếng gọi của trái tim, mang tính hiếu sinh vượt lên trên lý luận. Máu chảy ruột mềm các con có biết không? Giàu đến mấy sang làm sao, giỏi như thế nào mà không có con tim thì không bằng súc vật còn nói chi đến tư cách làm người.

Hữu tình thì muôn dạng vạn hình nhưng máu luân lưu chỉ thuần màu đỏ, nước mắt rỏ xuống cũng chỉ thuần một vị mặn đó thôi. Khi các con đến thế giới Ta Bà, toàn thân không mang theo vật gì hết cả và khi giã từ cuộc sốn,g ta ra đi cũng với đôi bàn tay không.

“Sống trong đời sống cần có một tầm lòng” đừng bao giờ phát động đấu tranh và giành thế thắng hơn. Bởi cuộc đời vô thường, tang điền thương hãi thì thắng bại hơn thua lại có thật hay sao? Hãy quán chiếu tình đời cho thấu đáo để từng bước chân, từng hơi thở đưa mình đến bến bờ an lạc đó con.

Con có nghe: “Hà khắc mãnh ư hổ” thì sống đời nhân ái bỏ thói côn đồ. Bởi kẻ cường lương khi nào cũng bất đắc kỳ tử, sống trong đời sinh sự thì sự sanh. Đừng bao giờ vô cảm chỉ biết có riêng mình. Cần thấu đáo nhân quả duyên sanh, luân hồi nghiệp báo. Cuộc đời như con tạo bỉ thái khó lường.

Con có biết: “Trẻ nhỏ không tình thương thì không lớn lên được, người lớn không tình thương cũng không sống được nên người. Cho nên phải giữ con tim đừng làm cho thương tật, dù có mất tự do, dù sống trong nghèo khó, đói cho sạch rách cho thơm”.

Thân mẹ đây đã bao năm bị cày bị xới bởi đạn bom mìn bẩy, mẹ vẫn cho con cây ngọt trái thơm hoa màu ngũ cốc trọn lành tốt tươi. Hãy ẩn nhẫn như mẹ, đừng công thần, đừng tự hào đạp lên đầu nhau mà đi, đừng khinh khi quần chúng, đừng làm nghèo quê hương. Phải biết giá trị máu xương của cha anh mình lớp trước mới có được hôm nay.

Lời hay lẽ thật mẹ đã tỏ bày, con cháu thảo ngay, chớ nên khinh xuất, phải nhớ cho rằng chữ “Đức lưu phương” chữ “ Đức lưu quang” đó con./.

Thị Nguyên

Bài khác nên xem

Di Ảnh Huynh Trưởng Cấp Dũng Tâm Châu Nguyễn Trưng

phuocthanh

CẢM NIỆM PHẬT ĐẢN

nhuanphap

Truyện tranh Phật Giáo: Chân Vàng

phuocthanh