Sổ bộ đời

so-typo-songotrendoi_1

Ta bước đi hiên ngang giữa tuổi hoàng hôn của cuộc đời, gẫm lại xem vinh nhục một thời, đã bao nhiêu lần ta lầm lỗi, đã bao nhiêu lần phải sám hối tội khiên, đã bao nhiêu lần ta miên du vào cõi lạ, đã bao nhiêu lần ta không nhìn ra chính ta.

Ta thong dong thảnh thơi như đi vào cõi mộng, việc đáng nói, ta không bao giờ bỏ lỡ, trong gia đình, trên bục giảng, nơi đạo tràng, bằng ngôn từ, bằng hơi thở, bằng dòng máu, bằng nhịp đập, bằng sức sống ngọt ngào trào dâng từ trái tim ta.

Việc đáng làm ta đã làm xong, trong sức mình và năng lực ta tự có, nên trên có ông bà tộc họ, dưới có bạn bè bằng hữu, không có chi to tát cả, nhưng đó là phép lạ, ta hoàn thành và tuyệt nhiên không để cho dỡ dang.

Gánh nặng trên đời từ công danh địa vị ta xem như đôi dép cỏ, lúc nào cũng có thể buông bỏ, để lại cho đời mà không hề nhọc lòng phán phê. Cuộc trần gian biến đổi tang thương dâu bể, như ba lãng, như con sóng bạc đầu, tịnh yên, tánh thể về đâu.

Trong tình yêu ta chưa từng gian dối, ta chưa từng một lần phản bội, ta chưa từng xúc phạm người khác phái, bởi ta trân trọng, từng bước đi, từng hơi thở, từng nhắc nhở, từng hẹn hò của những người đã một lần đi ngang qua đời ta.

Gánh nặng lớn là tử sinh cũng bởi do ái nhiễm, ta an nhiên trong dòng đời bất diệt, cởi con long mã đi qua dòng sinh diệt, sinh diệt diệt rồi tịch diệt là vui.

Cho ta xin cảm ơn đời, mẹ cha, ông bà tộc họ, cho ta xin cảm ơn hồn thiêng sông núi, lịch sử, môi trường sinh thái, thời gian không gian, ta đã kinh qua trong cuộc đời nầy.

Lúc đến ta không đem theo ta gì cả, khi ta đi ta bỏ lại hoàn toàn, thân xác đây ta trả về cho tứ đại, xin bái bai và không quay lại nữa, vì chu trình khép kín, ta hoàn thành sứ mạng, trong dòng đời vay trả tử sanh./.

(Thị Nguyên)

Bài khác nên xem

Đại Phật Tượng Đá Lớn Nhất Đông Nam Á

phuocthanh

Từ ký ức một mùa Phật đản của Dương Kinh Thành

phuocthanh

Nhạc Karaoke: Vu Lan Mùa Báo Ân – Tâm Đức

ducquang