Thơ: Mẹ Là Vầng Trăng – Quảng Ý

MẸ LÀ VẦNG TRĂNG

                                                                                    Quảng Ý

Đêm tĩnh lặng trăng nhìn qua khe cửa

Soi mẹ già trằn trọc lúc tàn canh

Gió sương khuya lay nhẹ lá đầu cành

Bờ mi khép giọt sầu rơi mắt mẹ.

 

Trăng đêm nay sao lẻ loi đơn độc

Như mẹ già một bóng giữa trời đêm

Có còn ai mẹ vuốt tóc bên thềm

Bàn tay ấm nâng niu từng sợi tóc.

 

Con hôm nay đã về nơi phố thị

Quen ánh đèn, con đánh mất vầng trăng

Xuân qua đi, thu đến biết bao lần

Mà con vẫn mịt mờ nơi viễn xứ.

 

Đêm mưa lạnh, phố phường không ánh điện

Nơi cuối đường vọng nhẹ tiếng à ơi

Trăng đêm mưa – lờ mờ vầng mây phủ

Trăng đêm nào về rực rỡ trong con!

GĐPT Chánh Đạt

 

Bài khác nên xem

Thơ: Anh Chị Ơi! Nhà Của Mình Sao Lại Bị Khóa?

phuocthanh

Thơ: Dặn Dò – Thầy Nhất Hạnh

ducquang

Viếng anh

datthinh